|

THU DU
biển rập rờn màu xanh rủ rê một cơn du em trắng mềm thả da hồng trơn lu nước luồn lách sóng chồm chồm vào cõi hở em tê liệt xõai tay chân với mãi chốn xa mù
thu đi qua chập chờn đèn lồng đỏ thu đi lại nghiêng ngó giọt trăm năm hể trăm năm bướm ong còn cõng gió thu hả hê vắt tóc suốt bờ câm
cát suối chảy lòn quanh vài đám nắng ngựa chân cuồng gõ vó nhịp thinh không em trải lòng đón đưa lần đau quặn để ngàn sau Âu Cơ khóc bể dâu
ở trên ngàn khít khao bờ vồng rẫy ở trùng khơi nẩy ngược những chân phiêu đám cháu con chít chắt nhặt quá nhiều họ Lạc mất triệu triệu con vô vọng
thu du khan nấp bên bờ ảo mộng bỏ chân trần cưỡi sóng kiếm phù hoa vu sơn đỉnh ngất cao miền tồn tại cũng đủ rồi cái mất của hôm qua.
DẤU YÊU XƯA
Tìm ai từ ngàn xưa gió lộng Buổi hẹn hò nao nức đôi tim Đường xa ngái tưởng như ngắn lại Em vật vờ trong ảo mộng xanh
Anh trong mơ đêm qua hiển hiện Như dấu yêu xưa cũ lại về Nếu chia cách rồi xa biền biệt Em tiếc nhiều cánh cửa thời gian
Ba mươi năm một thời yêu dấu Đến bao giờ em biết lãng quên Em đi trên con đường gai góc Trọn đời em tình cũ không tàn
Đêm hôm qua một mình lẽ bóng Chuông thiên đường gióng giã từ xa Anh ngàn năm bay vời chia cách Dấu yêu xưa năm tháng không nhòa. ÂU THỊ PHỤC AN
|