|
|
|
|
|

Trầm Hương chuyển ngữ
Khi chúng ta đã thôi nhau anh mới chợt nhận ra Rằng mùa thu đổi sắc lá thành màu mái tóc em Tròn như một vòng trong xoắn ốc như bánh xe trong bánh xe Không kết thúc hoặc bắt đầu trên guồng quay không dứt
|
|
|
|
|
|
|

Anh chạy, anh chạy, mưa treo trên cao Giấc ngủ mệt, đêm mỏi rời đôi chân Anh chạy theo em trong suốt cuộc mơ
|
|
|
|
|
|
|
em kéo cung tên anh C nhân mã cuộc viễn chinh mũi tên thủ hộ lịch sử man rợ chờ tái diễn những ký hiệu ám toán lời giáo huấn làm người chữ vạn ngược gây tương tàn thế giới sao sáu cạnh găm tai ương đạo phái máu lũ lụt từ bốn góc thái bình
|
|
|
|
|
|
|
Bạn đã cầm ước mơ đi biệt Những ước mơ mang hình khoai sắn Đất nước thắt eo gói trong mình giọt lệ Lưng mẹ già dáng đòn gánh cong cong.
|
|
|
|
|
|
|
|
Cho dòng sông chưa kịp lãng mạn thì đã mãn nguyện (Thiền Phong) Thời cổ tích lùa hết lên cả web Gió chùm nho lúc lắc nước đôi Những cáo non vẫy đuôi thay liếm mép Phá đảo mình bằng một cái tôi
|
|
|
|
|
|
|
Trên đường mòn mênh mông trí nhớ Cơn mưa chạy hoài theo vết xe xa thành phố Cơn mưa mãi cùng anh từ buổi chia tay Tình không là tình của năm xưa Khi ta đôi mươi qua thời thay đổi
|
|
|
|
|
|
|

Có những bến bờ không thể nào gặp được Ký ức xa xăm mây khói lưng trời Réo gọi tuổi thơ chỉ hư không đồng vọng Dòng sông đời soi bóng tóc sương rơi
|
|
|
|
|
|
|
thu đi qua chập chờn đèn lồng đỏ thu đi lại nghiêng ngó giọt trăm năm hể trăm năm bướm ong còn cõng gió thu hả hê vắt tóc suốt bờ câm
|
|
|
|
|
|
|
Trở đi mắc sông Trở lại mắc núi Tôi về lại nơi tôi rời bỏ Đại nạn mười năm còn phơi trên rẫy khoai, nương sắn Tôi chất đống ý nghĩ mình đang héo đi từng ngày trai tráng Đốt thiêu cơn mộng dữ ngày đông.
|
|
|
|
|
|
|
|
Có một vầng mặt trời Sắp rụng giữa bình minh Vầng trăng xưa vẫn tới Không hẹn vẫn u tình
|
|
|
|
|
|
|
* Viết tặng linh hồn Nhà báo Đặng Ngọc Khoa
Buổi chiều mưa vụt tắt
Tôi vớt điểm những vì sao là lững nơi chân mây.
|
|
|
|
|
|
|
Mất xa em những hình ảnh cũ mềm ẩn hiện
Căn phòng ẩm mồ hôi miền nhiệt đới
Danh vọng là trò đùa thân xác mệt lả cùng những cơn ho vật vã
Chiều tan nhanh theo trăng tháng năm đứng đường
|
|
|
|
|
|
|
Em luôn nghĩ mình là người đàn bà đoan chính Vì em đã yêu và chỉ yêu duy nhất một người đàn ông Hay nói chính xác, chỉ duy nhất một người đàn ông trong cùng thời điểm Cho đến khi, người đàn ông đó ra đi…
|
|
|
|
|
|
|
có một thời đạn bom bay qua tình trai trẻ có những hẹn hò hình như đã phôi pha có một xấp phong bì nào vàng úa trong tay ta và có lẻ tình yêu là một điều rất thật
|
|
|
|
|
|
|

Tôi chạy tìm tôi, ngày đã cạn Thắp đèn phủ dụ đám phù du Năm tháng lại trôi , chân lại bước Tôi còn nương tựa bóng thiên thu
|
|
|
|
|
|
|
Thả chiếc lá cho bay về phía biển Những bờ lau ngai ngái đất phù sa Khi ngó lại đất trời kia như huyễn Mộng ban sơ con nhện võng hiên nhà.
|
|
|
|
|
|
|
|

Nơi dòng sông mang dáng hình loang đường chỉ tay buổi chiều như tôi và em đã mơ rồi cùng gặp lại ở một nơi nào đó
bậc cầu thang lặng câm nước của ngàn năm Thác Bạc hình như em khóc! lừng lững trên cao tóc cội buông dòng
|
|
|
|
|
|
|

Những lời của em làm anh suy nghĩ Không có điều gì anh dấu được em Ngày bỗng dưng buồn bỗng dưng vui Cặp mắt sắc như dao chém treo ngành
|
|
|
|
|
|
|

Bỗng dưng một chiều thứ bảy Ta chơi một mình Ghé quán café quen với hy vọng mơ hồ Ngồi chiếc ghế anh từng ngồi Uống ly café anh từng nhấp môi Thấy mình điên lạ
|
|
|
|
|
|
|
|
anh từ đâu đến đây? chú dế trũi hỏi tôi trong đêm suông nhờ nhợ trắng nơi đó có loài hoa hồng leo sáng sáng tôi mang tặng người tình chúng mở hồn nương náu tường mây mở buồn trong những bàn tay xòe bung điển tích
|
|
|
|
|
|
|

Yêu quê hương vô cùng sau nhiều lần chửi rủa
Yêu quê hương vì nhà văn phải thế
Bán mình chim chuột
Sự điềm tĩnh đã mấy lần mất trinh
|
|
|
|
|
|
|
Mari Sến có đôi môi ác mê làm lãnh tụ Dù nguỵ trang bằng đôi mắt kính thì vẫn ác và ngu Được sinh từ một nơi nào đó gần thành Thăng Long cổ Một chiều lén về sau lưng văn miếu trình diễn thơ
|
|
|
|
|
|
|
Đến đi rồi tiễn biệt
Chiều cuối năm bay
Về nhau dọ dẫm từng giây
Hòa cùng cây lòng tôi hẹp lại
|
|
|
|
|
|
|

Gõ cửa mùa Đông
Anh có bao giờ gõ cửa mùa Đông Suơng mảnh khảnh bay trong ngày lãng đãng Môi tham lam cuộn tròn làn khói bạc Nỗi nhớ ngân dài khi chợt gọi tên
|
|
|
|
|
|
|
|
trăng đập anh ra một đêm nguyệt bạch anh vỡ anh rồi những mảnh sáng long lanh anh cầm anh lên một mảnh sắc nhọn thử cứa lên người máu chảy thành dòng
|
|
|
|
|
|
|
|
Anh viết cho em bài thơ viết ngược Bởi đời đâu như nước chảy xuôi dòng Năm có qua, ngày thời như chiếc lá Buồn nào hơn cô độc buổi tàn đông
|
|
|
|
|
|
|
Chán đời, y đi buôn màu sắc
Gặp ai, y cũng rao mời
“Mua màu không? Tôi bán cho!”
|
|
|
|
|
|
|

Có phải đêm dang đẩm ướt sương Anh lại về trong mơ đầy nổi nhớ Con đường xưa bên dòng sông như lụa Cỏ ven bờ rối rít những nụ hôn
|
|
|
|
|
|
|
khi cánh cửa mở ra gió vào căn phòng lắng nghe cây xương rồng sắp chết kể câu chuyện về một mùa hạ trĩu mệt những mộng mị bé tí trong hơi thở rã mục của đêm mất ngủ
|
|
|
|
|
|
|
Buổi sáng Hilton café nguội em đã ủ nó trong đôi tay em đã gắng giữ nó khỏi nguội bằng những giọt nước mắt nóng...
|
|
|
|
|
|
|
LTS: Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu, Trần Trọng Dương, sinh năm 1980 tại Hà Nội. Tốt nghiệp Cao học ngành ngữ văn năm 2005 (chuyên ngành Hán Nôm). Có bài viết trên các báo trong nước, ngoài thơ tác giả còn mê nghiên cứu (Văn bản Nôm) gần bằng thơ, nhưng thời gian cho thơ lại ít hơn cho nghiên cứu...Hiện sống và làm việc tại Hà Nội. Hợp Lưu trân trọng giới thiệu đến quí độc giả chùm thơ của Trần Trọng Dương.
|
|
|
|
|
|
|
đừng đóng lại ánh nhìn từng chìm em trong sóng sóng thương yêu đừng thõng cánh tay từng siết em rực nóng đừng bỏ đâu niềm si mê điên dại của cơn mưa cuối đông rây rắc cháy bỏng trái tim thanh xuân
|
|
|
|
|
|
Gần nhà Thiên An có một cái hồ nằm đối diện khu nghĩa trang mênh mông phía dưới chân đồi. Dân trong thành phố gọi đó là hồ dĩ vãng.
Ít người tìm hiểu tại sao lại có tên như thế. Nhưng họ bảo nhau rằng nếu ai ngồi bên hồ vào lúc mặt nước bất chợt chuyển động xoáy tròn thì sẽ nhìn lại được quá khứ của mình. Vòng bờ hồ ngoằn ngèo tua tủa như răng cá sấu nhưng lại làm tăng vẻ huyền ảo kỳ diệu của mặt nước xanh biếc lá cây. Hình như mọi người có thói quen quay đầu nhìn lại sau lưng mặc dù đôi bàn chân phải bước về phía trước. Nên thành phố giàu hơn nơi khác nhờ du khách tò mò về hồ dĩ vãng. Họ đến đấy để hi vọng tìm lại được quá khứ đã ngủ yên.
|

...Dù tôi có sinh ra và lớn lên ở thành phố này thì so với nơi nàng đến vẫn chỉ là một thứ nhà quê tỉnh lẻ. Đầy rẫy những bon chen tị hiềm. Và những khuôn phép hẹp hòi vặt vãnh làng xã vẫn còn mang đậm dấu ấn. Hay nhớ nhung của đàn bà là thế? Thường thì họ hay nhớ những gì rất đỗi gần gũi. Lúc ở trên giường còn nói thẳng điều đó với ta. Bập bõm ngắt quãng trong hơi thở. Em...nhớ anh...?
|
Tôi yêu em đã từ lâu. Từ lúc mắt em còn trong veo như suối nguồn. Đôi mắt phượng hoàng nhìn tôi mê hoặc. Tôi ngộp thở, bàng hoàng trong ý nghĩ muốn chiếm đoạt.
|
1.
Anh gặp và quen biết Luy từ một người bạn gái trong bữa họp mặt cuối năm của nhóm Người mẫu "Thác loạn" cách đây 3 năm. Lần gặp đó không có gì đặc biệt. Anh chỉ nói chuyện với cô bạn gái người Singapore ấy vài câu, mà toàn là chuyện vớ vẩn. Tiện thể, anh biết Luy không nghề ngỗng gì.
|
|
( Người sống sót từ trận bom nguyên tử Hiroshima: Bà Tomiko Matsumoto)
LTS: Trần Huyền Sâm sinh năm 1973, hiện là Giảng viên Khoa văn trường Đại học Sư phạm Huế. Tác giả cuốn Tiếng nói thi ca (Nxb Văn học, 2002), giải thưởng Hội nhà văn Thừa thiên Huế 2003, và cuốn Lý luận văn học phương Tây - Tự sự học kinh điển (Nxb Văn học, 2010). Lần đầu tiên cộng tác với Hợp lưu.
|
Trên đường dẫn tôi đi thăm Honfleur, một thành phố hải cảng trong vùng Normandy còn giữ được nhiều kiến trúc từ thời Trung cổ vô cùng bắt mắt đối với một người yêu kiến trúc và ham chụp hình như tôi...
|
|
Có những lúc ngồi viết bài tôi bỗng thấy cần Kỳ. Ngày trước (cũng chỉ bảy tháng nay chứ mấy, nghe sao mà xa xôi!), ngồi nơi bàn computer, tôi biết chỉ cách tôi vài cây số đường chim bay, Kỳ cũng ôm chiếc máy kềnh càng của anh, có gì cần hỏi về nhạc, tôi nhấc phôn đã có Kỳ ngay đầu dây. Nhà tôi cũng như nhà Kỳ đều có máy ghi số phôn gọi đến. Dứt hồi chuông, giọng ấm áp của Kỳ đã nhanh nhẹn hỏi: "Anh Song Thao, khỏe không anh?". Thường thì sau câu chào hỏi đó chúng tôi đi ngay vào chuyện muốn hỏi.
|
Trong giòng thơ Việt Nam ở thiên niên kỷ 20, thơ Hoàng Cầm là những giọt nước trong veo nhưng mặn chát vị đắng, vị của thuốc mang tên Hoàng Cầm.
|
Con chào đời vào một ngày mùa đông lạnh buốt. Tháng Mười Hai xao xác gió. Những chiếc lá úa chạy loanh quanh trên đường.Gió lùa qua khe cửa, muốn len lỏi vào không gian ấm áp của căn phòng bệnh viện, nơi mẹ vừa sinh con.
|
|
|