
Photo by Thaohien
Thế giới này chật hơn trái tim
người mẹ
(thơ Xuân Quỳnh)
Từ
xưa đến nay, tình mẫu tử luôn là đề tài sáng tác vô tận cho thơ ca nói riêng và
văn chương nghệ thuật nói chung. Một cách tự nhiên, Nguyễn Xuân Tường Vy đã
chinh phục độc giả bằng chính những dòng viết giản dị, chân thật về tình cảm
muôn thuở ấy. Nhỏ xinh như một bài thơ trữ tình – Ngày của mẹ, cám ơn con của chị vừa xôn xao niềm hạnh phúc vừa lắng
đọng nỗi thương yêu của tình mẫu tử. Đọc bài ký, những ai đã làm mẹ sẽ bắt gặp
chính mình trong đó và những ai chưa làm mẹ sẽ thấu hiểu hơn công lao to lớn vô
bờ của đấng sinh thành.
***
“Con gái yêu của mẹ!”
Không
ngẫu nhiên mà Ngày của mẹ, cám ơn con
mở ra bằng một tiếng gọi âu yếm, mến thương như thế ! Chỉ mấy chữ khiêm nhường
nhưng lại chất chứa trong đó cả biển trời tình thương. Có thể nói, văn phẩm của
Nguyễn Xuân Tường Vy trước hết là những trang nhật ký mà chị viết dành riêng
cho thiên thần bé bỏng của mình và cho chính mình. Từ đây, những cung bậc cảm
xúc của tình mẫu tử được chắp cánh, ùa vào trang văn thật nồng nàn tha thiết.
Với
tác giả của Ngày của mẹ cám ơn con,
mỗi một khoảnh khắc bên con là mỗi phút giây hạnh phúc không gì có thể đo đếm
được. Chị yêu biết bao thời khắc con chào đời giữa “một ngày mùa đông lạnh buốt” và “xao xác gió”. Cái lạnh của đất trời, nỗi đau đớn của cơn vượt cạn
vừa qua dường như không đáng kể gì so với niềm hạnh phúc ngập tràn khi nhìn
thấy con : “ Con lành lặn, mạnh khoẻ, da
căng hồng, tóc đen nhánh ”. Ngắm nhìn con trong giấc ngủ yên bình, từ đáy
lòng chị muốn thổ lộ cho con hiểu rằng con có một vị trí lớn lao và quan trọng
biết nhường nào : “ Con vừa chào đời đã
có sức nặng đáng kể trong cuộc đời của mẹ. Con có biết con đã thay đổi thế giới của mẹ? ”.
Con có biết con đã thay đổi thế giới của
mẹ? –
nói với con hay tự nói với chính mình? Nguyễn Xuân Tường Vy đã không ngại ngần
bộc bạch đến tận cùng nỗi yêu thương khi kể về những thay đổi lớn lao và kì
diệu ngay từ giây phút đầu tiên thiên thần bé bỏng hiện diện trong cuộc sống
của chị : “ Mẹ đã yêu con ngay từ giây
phút đầu tiên con quẫy đạp trong bụng mẹ. Chín tháng mười ngày mẹ ấp ủ con
”.
Con là
đề tài của những câu chuyện không bao giờ ngừng trên môi mẹ cha. Con có mặt
trong từng thao thức dự đoán của mẹ cha mỗi ngày : “ Đặt tên cho con là gì? Con sẽ giống ai? Đôi mắt của bố và làn da của
mẹ? ”. Con chưa chào đời, nhưng cha mẹ đã chuẩn bị rất nhiều thứ để chào
đón con : “ Chọn loại nôi nào cho con? Gỗ
sồi hay gỗ thông? Căn phòng con bố sơn màu hồng phấn. Những nàng tiên chấp chới
đôi cánh mỏng đậu ở rèm cửa ”. Có con, mẹ chăm chút “dõi từng cử động, nâng niu từng giây phút mang con trong mình ”. Mẹ
ghi nhớ từng đường nét trên cơ thể của con và cất giấu trong ngăn yêu thương
nơi trái tim mình : “ Đôi mắt hí hoáy
chưa mở, đôi môi đỏ xinh xắn, chiếc cổ tròn trĩnh núng nính ngấn, mười ngón tay
bé bỏng, bàn chân tí hon chưa mang vừa chiếc vớ hồng mẹ mua ”. Có con, mẹ
đã biết thế nào là sự bận rộn của một ngày “ dài hơn hai mươi bốn tiếng ”. Con khiến mẹ quên cả khái niệm thời
gian và không gian …
Kỳ
diệu biết bao là sự có mặt của con trong cuộc sống của mẹ !
Con
là hoa trái kết tinh từ tình yêu thương của cha và mẹ : “ Con toàn bích như một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo. Con tinh khôi tựa
giọt sương long lanh trong vắt”. Con đẹp đẽ, vẹn tròn nhưng cũng rất mỏng
manh, non nớt.
Dường
như không có từ ngữ nào có thể diễn đạt được hết cảm xúc ngỡ ngàng của chị khi
nhận thấy sự hiện diện của con. “ Bởi
con, mẹ nhìn thấy sự toàn thiện của con người. Bởi con, mẹ làm chứng sự kỳ diệu
của Thượng Đế ”. Từng câu từng chữ như được viết ra từ niềm hạnh phúc bất
tận. Nhẹ nhàng và lắng đọng, tác giả đã dẫn dắt bạn đọc đi qua những rung động
thấm thía của một điều giản dị nhưng vô cùng ý nghĩa : “con đã thay đổi thế giới của mẹ ”.
Với
người mẹ trẻ ấy, mỗi phút giây ở bên con đều tràn đầy niềm vui : “ Như một nụ hoa, mỗi ngày con hé mở một tí
cho mẹ say mê. Những cánh hoa mịn màng trắng ngần làm cân bằng đời sống mẹ. […] Mẹ lặp đi lặp lại chữ “mẹ” nhiều lần cho
quen. Mẹ hát đi hát lại chữ “con” nhiều lần cho thuộc. Chữ của yêu thương nở
xoè trên môi mẹ tựa những đóa hoa”.
Nếu
mỗi ngày mặt trời thiên nhiên đều tỏa ánh sáng để sưởi ấm và duy trì sự sống
cho vạn vật trên thế gian thì con chính là mặt trời bé bỏng của riêng mẹ. Để
ngày ngày con ban cho mẹ ánh sáng ấm áp của niềm vui khi mẹ chứng kiến “ con biết lẫy rồi biết bò ”, “ hãnh diện khi con tập tễnh những bước đi đầu
đời ”sung sướng khi nghe con
bi bô gọi bố gọi mẹ ”. Yêu biết bao mỗi ngày trôi qua, con thêm lớn khôn. Từng
hành động, cử chỉ, cảm xúc của con khiến mẹ như luôn được sống trong niềm đam
mê của những xúc cảm thương yêu bất tận : “Mẹ
vui theo con. Mẹ buồn theo con. Nhẹ nhàng nhưng bền bỉ, con đã trói mẹ lại bằng
một tình cảm thiêng liêng cao cả ”. hay “
Quên
sao được ngày đầu tiên con đến trường -
một ngày thu đầy nắng nhuộm vàng những chiếc lá phong trước nhà. “ Mẹ dẫn con đi học. Tay con nắm chặt tay mẹ
không muốn rời. Con vào lớp, mẹ đứng lơ ngơ ở bãi đậu xe. Lòng mẹ cũng xôn xao,
lo sợ như con. Thầy cô lạ, con của mẹ có bỡ ngỡ không? Mẹ bỗng muốn vào lớp cùng con, ngồi bên con cho đến ngày con khôn lớn.
Con học một ngày, mẹ cũng học một ngày.
Con làm bài tập mới, mẹ cũng ôn lại kiến thức cũ để giúp con”. Mỗi câu văn đều
nặng trĩu tâm tình mà Nguyễn Xuân Tường Vy viết cho con với tất cả những rung
động từ sâu thẳm trái tim. Ước mong mai này khi con lớn khôn, con sẽ hiểu nỗi lòng
chị - nỗi lòng của người mẹ với những lo âu rất đỗi bình dị nhưng cũng rất
chính đáng từ tình yêu con bao la.
Có
con, đó là sự khích lệ nhắc chị phải nỗ lực sống hơn nữa. Không sợ gian khổ,
không ngại hy sinh – chị sẽ làm tất cả vì con và cho con. Bởi nhờ có con, chị
đã tìm ra mục đích của cuộc đời mình và thấu hiểu thế nào là hạnh phúc : “Từ ngày con chào đời, mẹ không còn sống cho
riêng mình. Hạnh phúc chính
là được sống và hy sinh cho những người mẹ yêu thương ”.
Và
cũng từ con, chị thấy mình được sống lại “ những
giấc mơ một thời thơ trẻ ”. Giấc mơ mang sắc tím mà chị “ yêu suốt thời niên thiếu ” cùng tiếng
đàn dương cầm thánh thót vang vọng trong ký ức một thuở. Chưa hết, nụ hoa e ấp
và bé bỏng ấy còn là chiếc cầu nối giúp chị tìm lại tuổi thơ đã mất. Một tuổi
thơ êm đềm sớm bị đứt lìa, tan vỡ mà không sao hàn gắn lại được vì bị chia cắt
bởi sự xa cách muôn trùng của không gian và thời gian : “ Mảnh rơi trong chiến tranh. Mảnh chìm xuống biển cả. Mảnh rớt ở trại tỵ
nạn. Mảnh lạc loài dạt trên đất khách ”. Có con, những ký ức tưởng đã ngủ quên
được đánh thức trong tâm trí của chị. Và những dự định chưa thành, chị gửi gắm
vào giấc mơ tương lai của con mình.
Như
một lẽ tự nhiên, khi những hân hoan hạnh phúc lắng đọng thì cũng là lúc những
trăn trở lo âu trỗi dậy. Càng yêu con bao nhiêu, người mẹ trẻ ấy càng lo lắng
khi nghĩ đến tương lai của con. Bởi rồi con chị sẽ lớn khôn và một ngày nào đó
sẽ xa rời vòng tay của chị. Biết mình “không
thể nào bao bọc con qua những thăng trầm trong cuộc sống” và cũng như “không thể bế con qua cạm bẫy của đời ”
nhưng chị sẽ chuẩn bị tinh thần cho con. Và chị tin rằng những yêu thương của
mình sẽ tiếp sức cho con để con có thể tự tin vững bước trên đường đời không ít
chông gai.
***
Như
những con sóng đến từ đại dương luôn vỗ bờ không ngừng nghỉ, như nước trong
nguồn thanh khiết không bao giờ cạn vơi – tình thương con của tác giả Ngày của mẹ, cám ơn con cũng vậy. Văn
phẩm khép lại trong những cảm xúc lắng đọng của lời thầm thì về một điều không
bao giờ cũ theo thời gian : “ Mẹ yêu con
”. Ai bảo rằng Tường Vy đang làm văn.
Không đúng đâu. Một cách giản dị, chị đang viết nhật ký cho con gái yêu của
mình đó thôi. Không phải là thứ nhật ký thông thường mà là nhật ký của tình mẫu
tử - của những thương yêu thiêng liêng cao cả vô ngần. Chị viết cho mình nhưng
cũng là nói hộ tâm tình của biết bao nhiêu người mẹ như chị.
Quy
luật của thời gian dù có khắc nghiệt đến đâu thì đó cũng không phải là trở ngại
lớn nhất. Bởi những gì bền vững thì sẽ còn mãi với thời gian. Đọc Ngày của mẹ, cám ơn con của Nguyễn Xuân
Tường Vy, cá nhân tôi tin như vậy. Bởi ít nhất bài ký đã cho tôi thấu hiểu một
điều : một trong những tình cảm đẹp nhất của loài nguời – tình mẫu tử sẽ luôn
vĩnh hằng, vượt ra ngoài mọi biên giới của thời gian.
Nguyễn Hạnh Nguyên
Hạ Long, tháng 1 – 2011
Ngày
của mẹ, cám ơn con đăng trên website của tạp chí Hợp Lưu ngày 8 tháng 5
năm 2010
http://www.hopluu.net/D_1-2_2-118_4-403_5-8_6-2_17-59_14-2/