[Giấc Mơ- Nhà xuất bản Hội nhà văn / Phuongnambooks phát hành.]
Tôi
đọc xong tập truyện"Giấc mơ" của Phạm Phương, mất mấy hôm lúc nào
cũng vất vưởng tâm trạng của người không rõ mình đang thế nào. Tôi bị khuấy
động. Giống như kẻ lâu ngày quen sống yên ổn, bàng quan, bỗng bị một
cú đánh bất ngờ, bản năng sững lại một tí, ngớ người ra một tí, rồi mới chợt
hồi lại, rồi mới cảm được nỗi đau nhân thế mà người trẻ tuổi này
"nhắc nhở". Đúng hơn, cô ta tự bạch và tôi bị chạnh lòng. Cái hồi đọc
cuốn "Điên cuồng như Vệ Tuệ" sau khi gấp sách tôi cũng bị cú sốc gần
giống như bây giờ. Vệ Tuệ táo tợn, thô thiển và
yếu đuối hơn. Cô ta trút hết nỗi niềm vào trang cuối và trang cuối trút hết tội
vạ của thế hệ mình cho cha
anh. Coi như món nợ được trả. Phạm Phương không thế. Cô không trách ai, khen
ai, chê ai, không cảm thấy nợ ai và ai nợ mình. Bản thân câu chuyện không có
truyện. Bản thân sự cố không có sự cố. Bản thân tình yêu không có tình yêu.
Kinh khủng hơn, bản thân cuộc sống không có cuộc sống. Mọi thứ cứ trôi, lúc
chập chờn, khi cuộn trào. Thời gian dường như không thời gian, không gian dường
không màu và màu sắc không màu sắc. Buồn chả ra buồn vui chả ra vui. Quẩn quanh
vượt thoát. Nhưng vượt thoát thế nào thì vũ khí có trong ta mạnh nhất, đẹp nhất
ấy là tuổi trẻ. Không thấy giọng điệu trách cứ rên rỉ. Vẻ đẹp của tuổi trẻ
dường như tự nó nở bừng lên tự nhiên hồn nhiên trước cuộc sồng giống như đóa
hoa trên bãi cát sa mạc, như cánh bướm bay trên sóng biển. Phạm Phương hiện lên
từ câu đầu tiên đến câu cuối cùng của thiên truyện đầu tiên với một phong cách
linh hoạt, với một giọng điệu trong sáng tự tin và với một ý tưởng giản dị,
rằng cuộc sống đương đại của những người trẻ đương đại đang thế đấy. Nó đang
cần sự hiểu. Chúng ta vượt qua đường đời của thế hệ mình luôn cần sự biết thì họ hơn thế, đang hiện diện và sự hiểu mới là điểu bức xúc. Không biết không
hiểu thì sống với nhau làm sao? Bởi vậy "Giấc mơ" chính là tiếng thét bản năng của lý trí. " Có bao giờ trong cuộc đời,
trái đất chỉ có một mình tôi? Đau đớn , hoan lạc cũng chỉ với mình. Tôi đang
trải qua cảm giác ấy. Cảm giác say sưa không men rượu. Nếu tôi khóc lóc hoặc
cười như điên dại, tôi sẽ chẳng để lại gì. Nhưng nếu tôi ghi lại tất cả mọi
thứ, điều đó có nghĩa là men say trong tôi đang bừng lên như ngọn lửa rừng đêm.
Tôi muốn gào to lên. Tôi
muốn cười to lên. Tôi muốn khóc như một con người. Nhưng trong tim tôi có một
thứ bản năng kìm nén rất đáng buồn cười. Nó cho tôi biết tôi thuộc về một cộng
đồng hữu tri, có nghĩa. Tôi phải làm người như cái cộng đồng ấy quy định. Nếu
say, tôi chỉ nên tìm đến thứ nào đó để giải tỏa một mình. Tôi viết cho đến
khi men rượu tan hết . Bao giờ, tôi viết hết hững đau đớn trong tôi, tôi sẽ
chết. Cái chết của con
thiên nga múa vũ điệu cuối trong đời.".
Xin trân trọng giới thiệu tập truyện đầu tay của một tác
giả còn rất trẻ .
Trung Trung Đỉnh