FLORENCE DUGAS
Cổ Ngư chuyển
ngữ
Thống Muội
nguyên
tác: Dolorosa Soror [a]
(trích
đoạn tiểu thuyết)
Lược
truyện - Nhận định về tác phẩm và tác giả
Ở tuổi mười chín, người ta biết gì về tình yêu?
Florence gặp JP, người giúp cô khám phá ra ma lực cuả khổ hình: trong sự đau
đớn và nhục nhã, có niềm thống khoái. Và từ những lằn roi hằn vết trên thân
thể, Florence tìm cách tự hiểu mình, chấp nhận mình, tự mổ xẻ mình. Florence
còn lôi kéo Nathalie, một thiếu nữ được JP giới thiệu cho Florence, vào một
cuộc tình bạo dâm-khổ dâm không khoan nhượng. Hành trình tìm kiếm sự thật cuả
Florence chỉ gói gọn trong vòng vài tháng, nhưng dữ dội và tuyệt vọng, đã lật
nhào tất cả và để lại trong tâm khảm cô những dấu ấn không thể xoá nhoà.
Nathalie, dị bản cuả Florence, đã không tránh khỏi cái chết.
Ở mức độ cao hơn một tiểu thuyết khiêu dâm, Florence
Dugas dẫn người đọc tiến dần đến chỗ thưà nhận nỗi đau và sự chối từ hiện hưũ,
mà nguyên nhân bắt nguồn từ một tuổi thơ bất hạnh. Viết thẳng tay bằng một văn
phong sống sượng - nhưng không trơ trẽn - Florence Dugas, với tự truyện Thống
Muội, đã bóc trần mọi tình huống, gây xót xa, băn khoăn, trăn trở nơi người
đọc. Là giáo sư kịch nghệ của hàn lâm viện kịch nghệ tại Pháp, cô cho xuất bản Thống
Muội năm 1996, lúc 28 tuổi.
Vào truyện
Tôi có yêu em không? Không gì có thể làm tôi quên được đôi tay hay khoé
miệng em, không gì có thể khiến tôi chấp nhận được sự ra đi của em, kể cả việc
chuẩn bị tang lễ, hay với những dòng chữ này, tôi viết để cố phục sinh em. Em
có yêu tôi không? Người ta có yêu người thương mình không? Em ở đâu đến? Một
tối nọ, JP dẫn em đến theo lời yêu cầu của tôi, để làm người mẫu chụp hình. Em
ơi, em đâu rồi? Cái chết của em đã chia cách chúng ta, nhưng cái chết của tôi
rồi cũng sẽ không kết hợp mình lại với nhau được nữa. Và tôi, tôi đang ở đâu?
Ðiạ ngục, hình như vậy…
Những người nữ bị đày, bị đoạ…
Ngoài đường, tôi hay thấy trước mặt mình nét người thon cao của em, dáng
đi nhún nhảy đặc biệt của em, bờ vai trần rất tròn làm vải áo cứ trượt trên da
- em kiên nhẫn kéo hoài về phiá cổ bằng một động tác nhịp nhàng quen thuộc -
với sóng tóc trên vai… Và, khi tôi đến gần bên, lọn tóc mai vàng sáng dán vào
chiếc má phính, làm liên tưởng ngay đến đôi mông đầy… Tôi dấn bước, vượt qua
mặt và quay lại nhìn. Không phải em, chắc chắn là như vậy rồi. Chỉ có trong
tiểu thuyết, người ta mới trở về từ cõi âm. Tôi nghĩ đến Eurydice [b].
Ảo ảnh và sự thất vọng, đó là tất cả những gì còn lại nơi tôi, để luôn được bên
em. Cách tôi chọn để mãi mãi thuộc về em. Là em.
Chương 1
- Nỗi đau bằm đỏ [c]
Tháng Chín
Tôi đã cố yêu bọn đàn ông, như thể làm đàn bà thì phải yêu đàn ông, cho
phải đạo. Khi tôi nói «bọn đàn ông», có nghiã là, chưa quá hai mạng, và ở những
thời điểm khác nhau, vì tôi vốn không thích sưu tầm, thu thập, lại cũng chẳng
khoái chuyện lập đi lập lại. Yêu hử? Lúc mười chín tuổi, người ta biết gì về
tình yêu?
Rồi anh ấy đến, để chút nữa tôi sẽ kể thêm. Lúc đó, tôi đang vừa học đại
học vừa đi tập kịch. Giọng nói của anh ấy ngân lên những âm điệu đam mê lẫn xa
cách. Chính cái khoảng cách, cái kiểu giữ kẽ của anh ấy lại quyến rũ tôi.
Anh ấy có yêu tôi không? Anh ấy diễn, dạy tôi diễn - đạo diễn đời sống
thực cuả tôi (*)[1].
Cho tới lúc đó, tôi cố tỏ ra nghiêm túc trong những mối tình phù du cuả
mình. Như một bà Bovary[d]
dỏm, từ bốn năm nay, tôi cứ khư khư ôm lấy cái thói đa sầu đa cảm và, nói gì
thì nói, cái thói uỷ mị này cũng không đủ để giúp tôi sướng ngất khi mấy thằng
bồ quấn chằng vào người.
Có một điều mà cả lũ đàn bà con gái đều biết: chính mình tự gây được
nhiều khoái cảm hơn là do mấy thằng kép hờ mang lại. Vậy mà, có khi họlại nghĩ
mình có lỗi, khi chỉ cảm nhận được tí chút tê mê từ những hành động vụng về của
bọn kia, vì, họ cứ bị nhồi sọ mãi bằng luận điệu: đấng mày râu là đấng toàn
năng, toàn quyền (*)[2].
Gập người xuống phục dịch. Kết quả, chỉ làm bọn đực rưạ xuất tinh nhanh hơn,
còn lũ đàn bà thường chỉ mới lơ lửng nửa chừng xuân, đã chưa tới bến…
Tôi cũng giống họ thôi: tự buộc tội, cứ nghĩ mình lóng nga lóng ngóng,
chỉ vì đã chán, đã ngấy tận cổ.
Với JP, tôi lại chẳng bao giờ thấy nhàm, kể từ lần đầu tiên.
Thực ra, tôi và anh ấy đồng tính luyến ái. Không ái nữ, nhưng đúng là ái
nam.
Tôi muốn nói… Ai cũng nghĩ mình mang thêm trong người một phần phái tính
khác. Thế này nhé: Với JP, tôi giống như một thằng lỏi khoái bọn con trai - hay
về sau này, với Nathalie, tôi giống một đứa con trai mê lũ con gái.
Tại sao cha mẹ lại nặn tôi ra là gái? Chỉ tính toán sai một tí tẹo, thế
là cả đời dài lãnh đủ, không cách gì sửa chữa được!
JP thì lại dạt dào nữ tính - nữ tính cuả những cô nàng chỉ biết yêu có
mỗi đàn bà.
Ðẹp đôi đấy chứ…
Còn con bé Nathalie, con đĩ rạc, chiụ nhận làm gái với lũ con gái và cả
với bọn con trai. Mở banh ra cho hết thảy. Hứng trọn tất cả mọi tánh thói kỳ
khôi. Hồn nhiên đồi bại như mèo mả gà đồng.
Chẳng có gì là gàn dở hay tư duy trong tính cách cuả Nathalie cả: cũng
giống như cây cỏ vậy thôi, chiụ đựng ngón vuốt ve lẫn cơn bạo cuồng của gió với
cùng một vẻ nồng nhiệt như nhau.
Thật ra, đó chỉ là những gì tôi nghĩ trong đầu. Sau này, tôi mới hiểu
thêm rằng, con bé lúc nào cũng vác một nỗi tuyệt vọng khổng lồ bên mình, một
tội lỗi nứt toác không gì có thể ân giảm, gỡ xoá đi được. Ðau khổ quá, con bé
chỉ còn biết cách dùng chính thân xác mình để trút tháo nỗi niềm.
*
Ngày ghi danh, vừa mới bắt chuyện trong hành lang lầu bốn trường đại
học, JP và tôi đã nhận chân ra nhau ngay.
Thời đó, tôi có một thằng, tạm gọi là bồ. Tôi đã ngủ với hắn ba lần, lần
đầu cho biết, lần thứ hai để tự thuyết phục mình, và lần thứ ba để quên cái
chuyện thuyết phục thuyết phiếc vớ vẩn đó đi.
Thằng bồ chịu khó lấy tay ve vuốt tôi hàng giờ hàng giờ, rồi còn nào hôn
vào gáy, nào nói yêu tôi. Chán ốm người! Tôi, lạimuốn hắn chiếm mình thật
nhanh, thật hung, nhất là đừng có tìm cáchlàm tôi kích ngất - tham vọng ngửi
không nổi của đa số đàn ông, cứ nghĩ là điều đó sẽ miễn thứ hết cho cái tội ích
kỷ của họ…
Thằng bồ hay gọi điện thoại cho tôi, lảm nhảm hoài cái điệp khúc mùi mẫn
cũ mèm (*)[3],
rủ tôi đến vài buổi chơi nhạc mờ ám ở mấy khu ngoại ô phức tạp, và chẳng còn
khuấy động nổi những giấc mơ của tôi nữa.
JP khác xa. Anh ấy lớn tuổi hơn - gần gấp đôi tuổi tôi. Sự mỉa mai lộ ra
trong mắt anh qua hai tia nhìn phối hợp: châm biếm và tự hạ giá mình. Anh ấy
làm yên tâm, đồng thời gây nghi ngại.
Người ta biết anh ấy dám làm gì, nhưng lại nghi ngờ khả năng thực hiện
của anh ấy.
Trong khóa học, chúng tôi quen biết nhau đủ để anh ấy đánh trượt tôi.
Mãi sau này tôi mới rõ, đó chính là cách anh ấy hay dùng nhất để kết thân. Lúc
đó, tôi bực bội như một con ngốc. Rồi chúng tôi gặp nhau một buổi xế trưa, anh
ấy mời cà-phê, đề nghị tôi ngồi làm mẫu, và ba ngày sau, chúng tôi ngủ với
nhau.
Anh ấy đến tôi khoảng sáu giờ chiều một ngày tháng chín đẹp trời, với champagne
ướp lạnh và một lô lỉnh kỉnh thiết bị nhiếp ảnh. Anh không sử dụng ngay ngày
hôm ấy, chỉ bố trí mọi thứ đâu vào đấy, cẩn thận, tỉ mỉ, và để nguyên như thế.
Phần tôi, ngồi yên trên chiếc giường lớn mạ kền chiếm gần nửa căn gác. Chúng
tôi cụng ly…
Một lúc sau, anh ấy nhìn, cứ như mới trông thấy tôi lần đầu tiên, rồi
nhã nhặn yêu cầu tôi cởi quần áo. Còn anh thì không, vẫn e dè giữ ý giữ tứ với
bộ jeans trên người.
Paris
cuối thu năm ấy thật ấm. Trần truồng giữa phòng, tôi ngồi yên, lòng bàn tay ẩm,
lòng bàn chân cũng vậy, chẳng mát hơn chút nào khi đặt lên nền gạch lạnh. Không
biết làm gì với hai tay - tôi đã học bao nhiêu điều về cách dùng chúng trên sân
khấu - tôi đặt tay lên hông và hất vai, ngả người ra sau. Dị hợm. Anh ấy đứng
dậy, đến khép lại cánh cưả sổ. Tiếng động ngoài phố đột nhiên ngưng bặt, và
giọng anh vang to một cách bất thường giữa sự im lặng đột ngột ấy.
- Em nằm xuống giường. Nằm sấp đấy. Mặt
hướngvề phiá cửa sổ nhé.
Tôi cảm thấy nhẹ cả người khi được vùi mặt vào gối…
Tôi nghe tiếng anh ấy mở túi. Cảm thấy anh nghiêng người xuống tôi. Anh
khẽ cầm tay tôi và lần lượt trói từng bàn tay một vào những thanh sắt đầu
giường bằng mấy sợi dây da mảnh đã được chuẩn bị từ trước. Anh xiết thật chặt,
để tôi hiểu rằng đây không chỉ đơn thuần là một trò chơi, và những ngón tay của
tôi vội vã xoè ra cụp vào y như mấy cái chân gà. Tôi biết: có điều khác lạ sắp
xâm chiếm lấy đời mình.
Không một giây phút nào tôi nghĩ đến chuyện chống đối, bởi vì tôi cảm
thấy mình hoàn toàn tự do để từ chối, do đó, có hoàn toàn tự do để chấp nhận.
Anh ấy vuốt vai, miết gáy, hôn tôi thật lâu. Môi anh vẽ vệt trên lưng,
lưỡi trôi dọc theo cột sống, đổ xuống trũng lưng, len vào giữa mông. Như mèo mẹ
nựng niụ con, anh dướn lên, cắn vào vai tôi, day khoảng gáy rồi lại chuồi xuống
vùng hông.
Tôi thắt người lại khi anh lấy tay vạch mông; rồi cái cảm giác vừa buồn
cười vừa thèm muốn cứ cồn cào gan ruột, khuyến khích tôi mở rộng ra hơn nữa.
Lưỡi anh nhẹ lướt theo rãnh, nhấn, lút trong hậu môn, trở ra, rà sâu vào
giữa hai đùi dạng. Ít ai có thể làm tôi dầm dề ướt đến thế. Chúi vào âm hộ, anh
dùng tay khẽ vân vê mép ngoài, lưỡi lần tìm hạt thịt, tóc cọ quẹt giữa háng.
Tôi co thắt và lại càng mở rộng ra hơn.
Anh liếm láp cho đến lúc tôi mê ngất. Anh liếm, mút, cắn, cào, vuốt,
hành hạ tôi, lấy tay ấn ngập vào âm đạo tươm tưới xong quay sang ve vuốt hậu
môn với những đốt tay sũng ướt, đâm sâu vào, một ngón, rồi hai, ba. Chưa bao
giờ tôi lại nghĩ mình có thể mở ra dễ dàng đến thế. Còn tay phải, anh xoa nắn
đôi vú đang bị tôi đè dẹp trong chăn nệm.
Tôi xong cơn sướng khoái, anh nhổm dậy, nhưng ngón trỏ vẫn nằm sâu trong
âm hộ, những ngón khác vẫn đùa nghịch với vành môi và hạt thịt của tôi. Quằn
kéo mấy sợi dây trói tay, tôi giãy duạ như một con ếch mất đầu. Van xin anh
buông tha tôi.
Anh vẫn giữ vẻ xa cách thật khó hiểu, làm như những mơn trớn nãy giờ
chẳng có liên quan gì đến anh cả, làm như anh đang máy móc nhấn nút, những cái
nút mà anh đoán ra cách vận hành mà chẳng cần phải đọc bản hướng dẫn sử dụng.
Ðáng lẽ tôi phải căm hận cái thái độ ấy. Ðàng này, tôi lại biết ơn anh,
đã tránh cho tôi khỏi rơi vào cái mớ tình cảm lằng nhằng và những biểu hiện tự
mãn của giống đực. Cùng lúc, tôi thấy mình vừa giống món hàng vừa như ẩn ngữ -
một bản văn viết bằng thứ ngôn ngữ khó đọc, khó hiểu.
Anh ngồi ghé xuống giường, quần áo vẫn chỉnh tề, lơ đãng mơn trớn vai và
gáy tôi. Tay anh lần lên mặt, ngón đút vào
tai, lướt qua miệng, viền quanh môi. Tôi tự hỏi: «Mùi cuả mình đây sao?»
Anh đặt tay lên cổ và tháo sợi dây chuyền vàng có móc khoen nhẫn của bà
tôi, kỷ vật duy nhất của bà mà tôi còn giữ được. Tức khắc, tôi đoán ngay ra anh
ấy định làm gì. Hoảng loạn.
Anh thò vọc, nhấn một đốt tay vào sâu trong âm đạo, bấu nhè nhẹ lên vành
trong, miết khẽ hạt thịt. Anh lấy ngón cái tẩm đẫm trong âm hộ rồi ấn tọt vào
hậu môn.
Hình như thời gian ngưng lại, vừa đủ để tôi phơi mở ra hơn theo những
mơn trớn dần trở nên quen thuộc của anh. Bỗng vút một cái, anh quật mạnh sợi
dây chuyền xuống mông tôi.
Một sự đau đớn dữ dội, mới mẻ, một điều gì đó mà tôi chưa từng biết,
nhưng lại nhắc nhớ, dựng dậy từ sâu thẳm những tàn dư. Một vết bỏng ba mươi
phân, với hơi nóng tức khắc lan toả ra chung quanh. Tiếp ngay cú thứ hai. Cú
thứ ba.
Không cắn răng chịu đựng nữa, tôi gào lên. Không phải để phản đối: chỉ
đơn giản gào thét, tiếng thét của thịt da bị hành hạ. Vì kiêu hãnh, tôi đã cố
gắng nín nhịn, cố đếm nhẩm trong đầu từng cú một, để thoát khỏi hiện tình…
Nhưng không gượng nổi, ngay sau đó, tôi khóc rống, những cú quất liên tiếp xả
xuống từng lằn song song nhau, từ hông đến đùi, và tôi hoàn toàn bị nỗi đau
chiếm ngự. Tôi van xin anh ấy dừng tay, không đắn đo suy nghĩ gì nữa cả (*)[4].
Dĩ nhiên, tôi đã tự hỏi tại sao mình lại để anh ấy hành hạ như vậy, tại
sao tôi lại còn nghiêng hẳn người ra chờ cú quất kế tiếp, tại sao tôi lại còn
cảm thấy kiêu hãnh một cách quái đản khi bị tả tơi như vậy. Chỉ còn biết tự trả
lời. Tôi khóc vì đau, nhưng cũng vì, ở bên dưới sự đau đớn rõ rệt kia, còn dâng
lên từng đợt trong tôi cả một huyệt sâu đầy những nỗi kinh hoàng bị vùi lấp, mà
một ngày nào đó, chính tôi phải tự giải thích cho mình hiểu. Ở trận đầu này,
tôi nghẹn ngào nức nở như khi còn bé và không sao kìm nín nổi, nước mắt nối
tiếp nước mắt nối tiếp đòn roi.
Ðột nhiên, tôi nhận ra anh đã dừng tay, và tôi chỉ còn là một vết thương
mênh mông ướt đầm nơi khoảng giữa thân thể. Tách rời khỏi cái đau toàn diện ấy,
là cảm giác nhức nhối riêng biệt nơi hai cổ tay bị trói.
Có một sức nặng đè xuống giường, giữa hai đùi tôi rộng mở. Anh ấy chồm
lên tôi nhưng không đè xuống, vạch mông bằng một tay… Anh đặt đầu dương vật vào
hậu môn tôi và chầm chậm đẩy vào, để tôi cảm thấy rõ ràng từng giây từng phút
một là anh đang ép tôi phải dâng mình làm vật hy sinh.
Chưa bao giờ tôi làm tình như thế cả. Mới vưà đây thôi, ngay cả những
ngón tay của anh cũng đã làm tôi hãi hùng, dù sau đó, tôi không còn cảm thấy
như thế nữa.
Thật kinh khủng khi mũi khoan nhọn đục thông lối vào - một khoảng lặng
trước khi anh đè nặng và đánh bại tôi, nhục nhã nhưng kiêu hãnh vì đã bị chinh
phục. Và tôi cảm thấy cái khối thịt cứng như thép ấy xuyên thẳng vào mình, càng
lúc càng sâu.
Âm đạo có đáy. Một thằng đàn ông chơi chị, trừ phi của hắn bé như Tom
Pouce[e],
sẽ thấu đáy nhanh chóng. Ngay cả cái tư thế mà chị khứng chịu còn làm chuyện đó
xảy ra lẹ hơn nữa - chân quắp vào cổ hắn, cán chổi cuả hắn chọc sâu vào chị. Và
hắn không thể nào vào sâu hơn nữa, ngay cả khi hắn tưởng rằng có thể thực hiện
được với từng cú thúc hung bạo, ngay cả khi chị phơi bày hết cỡ, mở rộng hơn
bất cứ một ả đàn bà nào khác. Âm đạo là ngõ cụt. Dead end.
Hậu môn không có đáy. Dù của quý của hắn có lớn dài cách mấy đi nữa, dù
tính khí của hắn có hung hăng, điên khùng cách mấy đi nữa, chị vẫn còn giữ được
trong mình những khoảng trống khao khát, những vực sâu khuất lấp, niềm bí mật.
Của anh ấy to khổ hơn nhiều so với hai thằng bồ cũ của tôi, mặc dù cái ấy của
tụi nó cũng không đến nỗi tệ. Và anh đâm sâu như muốn xuyên tận tim tôi. Tôi
cong ưỡn người, mông chổng cao để anh có thể vào sâu, sâu thêm, sâu hơn nữa.
Chịu nhục hình cọc nhọn đâm xuyên. Từ đó, tôi miệt mài hiến thân cho bọn
đàn ông ẩn mặt dấu tên, dâng mình cho những rễ cái chắc khoẻ nhấn lút giữa hai
mông, cắm cứng vào khoảng tối ám - mất hút trong tôi, như đã hoàn toàn thuộc về
tôi, biến thành một phần thân thể tôi. Nhưng không một cuộc truy hoan nào đã để
lại được nơi tôi cái cảm giác mới lạ của lần đầu tiên này, cái cảm giác khám
phá ra những khoảng không gian còn trinh nguyên trong vòm vũ trụ-tôi.
Ðút đít: còn từ nào khác nữa không? Tôi thấy rất rõ hình ảnh chày thịt
anh mất hút vào giữa tôi ẩm tối, tôi đoán trước được lúc nguồn hoan lạc của anh
tuôn trào, đặc trắng, ấm nóng giữa lòng hang thẳm (*)[5].
Với cái cảm giác bỏng rát trên thịt da tơi tả trộn lẫn vào độ lạnh băng tan
giữa gan ruột, tôi kích ngất như chưa bao giờ từng. Giống bàn tay bóp chặt, hậu
môn tôi thắt thít lấy dương vật anh, giữ sâu trong lòng - khoan khoái mút sạch,
rút hết nhựa sống đổ ra từ mũi cọc đã xuyên xóc lấy tôi.
Sau đó, anh nghiêng người tháo dây trói cho tôi. Nghe tiếng anh vào
phòng tắm, tiếng nước vòi sen.
Tôi rã rời.
Tan loãng. Và sau khi anh đi rồi, mới nhận ra mình đã đái ướt cả giường trong
khi sướng khoái.
Tắm xong, anh
đến bên tôi, áo quần tươm tất, nhưng, trước đó, anh có cởi đồ ra không, hay chỉ
đơn giản là để đi tắm? Anh nâng đầu tôi lên, khẽ hôn lên trán, rồi mắt, và môi.
Chúng tôi trao đổi với nhau vài câu vô thưởng vô phạt. Anh nói sẽ nhờ tôi ngồi
làm mẫu chụp hình trong một dịp khác. Anh đi ra cửa, tôi theo, hôn anh, ngực
trần run rẩy vì chạm vào làn da thuộc lạnh lẽo của áo khoác ngoài. Anh luồn tay
vào giữa háng tôi, và tôi muốn cho anh thấy mình đang ẩm ướt đến nhường nào.
Tôi quỳ xuống, kéo quần anh, ngậm đầy miệng cành nhánh còn đang cong rũ.
Khoan khoái
thấy nó cương dần lên. Khoá thắt lưng toòng teng cạ vào má tôi. Tay anh túm
chặt lấy tóc tôi quăn rút từng lọn. Lần đầu tiên trong đời, tôi hân hoan nuốt
hết dòng keo sữa. Anh đi ngay sau đó.
Tôi vào phòng
tắm.
Trừ mắt hoen
đen và môi bóng nhẫy, khuôn mặt tôi chẳng có gì khác lạ cả. Người ta có thể
biến đổi một cách toàn diện mà không để hằn lại chút vết tích nào hay sao? Chỉ
có cườm tay đỏ vệt.
Tôi quay mình,
xoay kính để nhìn được phiá sau lưng. Từ hông đến đùi, người tôi vằn vện những
lằn tím bầm chồng chéo nhau, nối dài, lẫn lộn. Những lằn trên mông trắng rõ nét
hơn ở lưng hay đùi nâu đỏ, vì làn da tháng Chín cuả tôi hãy còn rám nắng hè.
Ðếm được khoảng bốn mươi lằn song song. Mỗi lằn, như một hình ảnh trùng chặp
của đoạn phim, một dòng ghi chú bên lề trang sách. Da hơi tróc, sưng phồng nơi
có vết miếng khoá dây chuyền móc vào.
Tôi không nhớ
có bảo anh đeo nó lại vào cổ trước khi rời phòng không? Tôi lại nhìn mình lần
nữa trong gương. Chiếc nhẫn vàng, đã xỉn, đong đưa giữa đôi vú, như mọi khi.
Ðúng vào lúc
đó, lần đầu tiên tôi cảm nhận được niềm kiêu hãnh đã bị đánh vằn vện, cái cảm
giác có được kể từ ngày ấy, mỗi khi nhìn thấy mình trong gương, thịt da bầm
dập. Hôm sau, đã hết đau. Chỉ còn lại trên da những chứng tích vẽ vệt ngang
dọc. Mấy ngày nữa, tôi vừa dửng dưng vừa thích thú theo dõi những vết xước lặn
dần. Chỉ còn sót lại đây đó vài đốm xanh mờ, rồi da liền miệng, trắng ngần, như
khát khao một cuộc hiến tế mới.
Tám ngày sau,
anh ấy gọi lại cho tôi.
FLORENCE
DUGAS
Cổ Ngư chuyển ngữ
Paris
02.2004
(Đã in trên HL 81)
[1] (*) Nhớ nhé: tôi diễn kịch, vưà để tự nhận diện, vưà để tự vấn – như những
mặt nạ vũ hội hoá trang: không bao giờ «để vui chơi». JP dựng kịch liên miên.
Tạm gọi là anh ấy tự tìm kiếm mình không ngưng nghỉ, và vẻ tự tin cuả anh ấy
(gần với sự dửng dưng, lãnh đạm, mà bạn sẽ thấy ở những trang sau) thật ra chỉ
là một cách để gây sự chú ý nơi người khác mà thôi. Nếu chúng tôi còn yêu nhau,
chính vì còn có dịp lần lượt thay phiên nhìn nhau diễn bên cánh gà. Trừ những dòng này, tất cả những chú thích ở
các trang kế tiếp đều do JP ghi. Tôi đã yêu cầu anh ấy làm điều đó khi đọc
quyển truyện này. Tôi không bôi xoá một dòng chú thích nào cả. Nhưng tôi cứ tự
hỏi, chẳng hiểu tại sao anh ấy lại ghi chú ở chỗ này mà không ở nơi khác…
[2]
(*) Truyện cuả Florence giăng mắc những câu trích dẫn từ các kịch bản, có lẽ do
ảnh hưởng bởi quá trình đào tạo và việc diễn tập trên sân khấu; đã thấm nhập cả
vào đời sống thực cuả cô ấy.
[3] (*) Florence đã sớm bị rơi vào cái mà tôi gọi là hiệu ứng-trích dẫn. Ở
mỗi câu, mỗi thái độ, người ta lại phát hiện ra việc cô ấy cứ bỏ bừa những thứ
vay mượn vào mạch văn mà chẳng mở ngoặc đóng ngoặc gì cả. Những lời yêu đương
cứ nối lấy nhau như một bài vè bất tận. Các cử chỉ, điệu bộ được mô tả rất
tuồng, cứ y như của một người nào đó viết cho một người nào đó diễn, không liên
quan gì đến cô ấy cả.
[4]
(*) Khi tôi so sánh vài trò khai vị này với những gì Florence đã chiụ đựng sau
đó, và đến phiên chính cô ấy thực hành trên Nathalie, tôi thấy có hơi quá, khi
cô ấy nói đến sự đau đớn. Thật lạ lùng, Florence viết như đây là lần đầu tiên,
như cô ấy sao chép lại một quyển nhật ký ghi từ ngày này qua tháng nọ, chỉ biết
hôm nay mà không biết những gì sẽ xảy đến trong mấy ngày sau đó. Khi Florence
viết những dòng này, làm như cô ấy không biết rằng, vài tuần sau, cô ấy đã bị
đánh đến bật máu. Làm như cô ấy không nhớ rằng, thỉnh thoảng, thời chúng tôi
còn gặp nhau với những lý do rất chính đáng - công việc chẳng hạn, khi chúng
tôi cùng hiệu đính lại kịch bản và xem xét lại cách bố trí sân khấu cho vở
Oedipe cuả Sophocle, vở kịch cô ấy muốn dựng, tôi đã bảo Florence vén cao váy
trước khi chia tay, và quật xuống roi thúc ngựa hay roi gân bò, để những vết
tích này sẽ cặp kè theo cô ấy cho đến tận lần hẹn sau. Ðể khi lên cầu thang, lấy
thang máy hay đi ngoài đường, cô ấy có cảm tưởng mọi người sẽ chòng chọc nhìn
vào những vết bỏng sót ẩn hiện dưới lớp vải mỏng đang mặc trên người - cảm giác
vưà ngượng nghiụ vưà kiêu hãnh - nhưng thật ra thì, phố xá lãnh đạm, thiên hạ
dửng dưng.
[5]
(*) Tự nội soi, ngày xưa người ta gọi như vậy. Florence hay nhìn thấu phần
trong thân thể mình: thấy được từng tia sệt ngậy phủ kín vách màng nhầy thẫm
đỏ, tươi ửng lên vì những lần rút ra đâm vào. Một ngày kia, liên tiếp bảy hay
tám gã đàn ông đã xuất tinh trong miệng Florence, như cô ấy sẽ kể lại ở những
chương sau, cô ấy nói với tôi: đã thấy rất rõ việc bộ máy tiêu hoá hấp thu loại
nước cốt mới lạ này và sau đó, tràn ứ chất đạm của giống đực.
[a] Dịch từ nguyên tác Dolorosa Soror,
tiểu thuyết đầu tay của Florence Dugas, nxb Blanche, có thể xem bản dịch Anh
ngữ Sad Sisters của Marti Hohmann. Florence Dugas đã viết các tiểu thuyết
Post-Scriptum và L’Evangile d’Eros. [Cổ Ngư]
[b]Eurydice: vợ của thi-ca-nhạc sĩ Orphée, chết vì bị
rắn cắn. Orphée xuống tận điạ ngục tìm Eurydice, nhưng vì quá yêu vợ, quên lời
dặn, đã quay lại nhìn Eurydice trước khi nàng bước chân qua khỏi ngưỡng cưả điạ
ngục. Orphée mất người yêu mãi mãi (theo thần thoại Hy Lạp). [Cổ Ngư]
[c] tiểu tựa của Hợp Lưu
[d] Bà Bovary: tác phẩm quan trọng cuả
nhà văn Pháp Gustave Flaubert (1821-1880). Xuất bản năm 1857, tiểu thuyết «Bà
Bovary», với nhân vật chính cùng tên, đã khuấy động dư luận một thời. Truyện kể
về cuộc đời Emma Rouault, xuất thân từ một gia đình giàu có. Ðược nuôi dạy ở
trường dòng, cô lơ lửng trong một thế giới ảo mộng do đọc quá nhiều tiểu thuyết
diễm tình. Lấy chồng, tên Charles Bovary, Emma va chạm với đời sống thực, nhanh
chóng vỡ mộng. Sau đó, bà Bovary lần lượt có hai người tình là Rodolphe và
Léon. Với Léon, bà Bovary đã mượn một món tiền lớn để chi tiêu. Khi bị đòi nợ,
bà Bovary tìm đến Rodolphe và Léon để yêu cầu được giúp đỡ, nhưng cả hai đều
quay lưng. Tuyệt vọng, bà Bovary tự tử bằng thạch tín. [Cổ Ngư]
[e] Tom Pouce: chú bé tí hon, chỉ cao
bằng ngón tay cái cuả người lớn, nhưng rất thông minh, lanh lợi. Có nguồn gốc
từ thời Trung Cổ,
truyện Tom Pouce được nhà văn Pháp Pierre-Jules Stahl (1814-1891) viết lại
thành tiểu thuyết có tính cách giáo dục thiếu nhi, mang tưạ đề «Những cuộc
phiêu lưu cuả Tom Pouce». [Cổ Ngư]
Phần cước chú (a) (b) (c) (d) (e) là
ghi chú của dịch giả