Notre Dame de Paris_Photo Lữ Quỳnh
Tặng Jacques Ng.
Nước Pháp với dân số 67 triệu, mà khách du lịch nước ngoài
hàng năm có tới 80 triệu người, dẫn đầu
trước Tây Ban Nha và Mỹ, Ý. Những lúc nghỉ chân bên bờ sông hay trong công
viên, Thạch kể về những tháng năm đầu tiên đến Pháp. Qua câu chuyện, tôi được
biết cuộc sống Thạch ổn định, các con khôn lớn và đều thành đạt. Thạch bị bệnh
thận nặng, phải lọc máu mỗi tuần ba lần từ 5 năm nay, thế mà vẫn đi thoăn
thoắt, bước hai bậc cấp một, thỉnh thoảng còn dừng lại hỏi tôi anh có mệt
không?
Rue De La Paix, không biết có phải là con đường chính, tôi
thấy người đi bộ nhiều, trông nó đẹp, sầm uất với nhiều cửa hàng lộng lẫy, như
đại lộ Oxford
bên Luân Đôn.
Lúc chúng tôi dừng
trước Notre Dame de Paris, du khách đã xếp hàng dài để lần lượt đi vào
cánh phải của nhà thờ. Ngay cửa vào có một quầy bán tượng và hình ảnh lưu niệm
Rải rác bên trong, đặt những chiếc máy như máy rút tiền ATM, để du khách tự
động bỏ vào hai euro và nhận lại một medal tròn, màu vàng, trên một mặt có khắc
hình nhà thờ, mặt kia có hình thập tự với giòng chữ Cathedrale Notre-Dame de Paris.
Nhà thờ bắt đầu xây dựng từ 1163 cho đến 1345 mới hoàn
thành. Mái vòm cao với những khối đường nét tuyệt mỹ. Những khung kính lớn lộng
lẫy nhiều màu sắc tồn tại từ bao thế kỷ nay. Rất nhiều tượng mang ý nghĩa trong
Kinh Thánh, mà tôi là người mến Chúa nhưng ngoại đạo, không thể nào hiểu hết.
Cùng với các tín đồ đang cầu nguyện, tôi ngồi xuống một băng ghế sát tường, bên
cạnh tôi là Kim. Thạch ngồi ở dãy ghế giữa. Tôi nhìn tượng Chúa trên cao, cảm
thấy lòng thanh thản. Đây là lần thứ hai tôi vào nhà thờ, không ngờ lại là một
nhà thờ nổi tiếng, mà văn hào Victor Hugo đã mượn bối cảnh để viết tác phẩm bất
hủ The Hunchback of Notre-Dame ( ở Việt
Nam, anh Trần Quang Huề chuyển ngữ “Thằng Gù Nhà Thờ Đức Bà” trước năm bảy
lăm.)
Còn lần thứ nhất tôi vào nhà thờ, cách nay hơn bốn mươi năm,
ở một thành phố nhỏ ven biển miền trung. Lần đó còn rất trẻ, vào một buổi sáng
tôi đưa người bạn gái vào đây. Nhà thờ vắng vẻ. Những hàng ghế trống im lìm.
Chúng tôi đứng cạnh nhau sau hàng ghế cuối, tôi bảo nàng nhìn lên tượng Chúa và
im lặng. Rất trang trọng, mấy phút sau tôi hỏi nàng, Kim có biết tôi vừa nói gì
với Chúa không. Nàng gật đầu, mắt long lanh ướt. Tôi thầm cám ơn Chúa và nắm
tay Kim rời nhà thờ. Tôi đã cầu hôn nàng như thế đó.
Bây giờ người con gái thuở ấy đang có mặt ở đây, trong ngôi
nhà thờ danh tiếng Notre-Dame, cách xa
nhà thờ năm xưa nửa vòng trái đất. Người con gái với áo dài lụa trắng
được đón đưa trước cổng trường Sư Phạm ngày nào, giờ đây với mái tóc điểm nhiều
sợi bạc, hạnh phúc vượt qua những tháng năm đầy khó khăn, gian khổ bên cạnh
chồng con.
Tôi nhìn lên tượng Chúa nhân từ giữa giáo đường uy nghi rộng
lớn, và như khi đứng trước Chúa bốn mươi năm về trước ở quê nhà, tôi thầm ngõ
lời cám ơn.
Thạch ngồi ở hàng ghế giữa, mắt nhắm, miệng lâm râm cầu
nguyện.
Chúng tôi đi vòng lối ra ở cánh trái nhà thờ. Những bức
tường bên ngoài với nhiều phù điêu, hình tượng nghệ thuật rất đẹp được trang
trí công phu, nói lên tài nghệ tuyệt vời của những điêu khắc gia các thế kỷ trước.
Ra khỏi nhà thờ băng qua đường, chúng tôi ghé một quán cà
phê, ngồi ở dãy bàn đặt dọc vỉa hè giữa đám đông du khách. Thạch luôn miệng
nhắc sóc, anh có mệt không? Tôi thấy thương Thạch, vì người bệnh mỗi tuần phải
lọc máu ba lần lại luôn quan tâm đến người tương đối còn sức khỏe tốt./.
LỮ QUỲNH