
Đó
là Tetbury, một thành phố thơ mộng nằm về phía nam Luân Đôn khoảng 200 cây số
(?).Tôi chỉ nhớ phải mất ba giờ lái xe để đến nơi. Thành phố nhỏ, những con
đường dốc, hẹp. Nhà với mái xuôi nhọn hoắt, nằm liền nhau, phần lớn mở shop bày
bán đồ cổ, quán ăn uống, tiệm cà phê.Tất cả đều
sạch sẻ, sang trọng. Khí hậu mùa thu, ra khỏi nhà không thể thiếu áo ấm. Trên
một con đường có ngôi nhà mang tên High Grove của thái tử Charles ở trước đây,
nay làm nơi bán hàng lưu niệm cho quỹ từ thiện.
Với phong cảnh và khí hậu như thế
làm sao không nhớ Đà Lạt cho được, dù cho Café 53
của Tetbury không thể so sánh với
Café Tùng Đà Lạt, nhưng khi đã ngồi trong quán, cầm tách cà phê bằng sứ trắng, nhìn ra con đường
vắng hoe trước mặt, có lúc ta mơ hồ lẩn lộn giữa hai không gian.
Chúng tôi ở trong một nhà nghỉ
chỉ có 4 phòng dưới một con đường dốc, rất tiện nghi, rộng rãi. Chủ nhân là một
người Úc sang đây lập nghiệp đã lâu, không có gia đình. Trước nhà, ông ta chỉ
đặt một phiến gỗ nhỏ ghi mấy chữ : Old
Fox House. Trong ba bữa ăn sáng chỉ
có một thực đơn duy nhất, được bày biện kiểu cách!. Ông ta nói chuyên, phần lớn
kể về các hoàng tử William và Harry những dịp họ đến đây, trong lúc khách ăn.
Trường Westonbird đồ sộ, uy nghi,
nơi dành cho nữ sinh trung học nội trú, chỉ cách thành phố mười phút lái xe.
Mùa hè, học sinh về nhà nghỉ, trường trống, nơi đây được dùng cho dich vụ đám
cưới.
Như ngoại vi Đà Lạt có Đơn Dương,
Đức Trọng, thì ở Tetbury có Bourton-on-the-Water, ngôi làng mà du khách khi đã
đến Tetbury không thể không ghé! Hai bên đường san sát quán ăn, quán cà phê,
nước giải khát. Đi sâu vào sẽ gặp Birdland-
Park & Gardens- rộng lớn với đủ loài chim quý hiếm, từ hoàng yến, chim
họ sẻ, chim ác là (marpie), cho đến chim cánh cụt (penguin), cú tuyết (snow
owl), vẹt đuôi dài (macaw), chim hồng hạc (flamingo),chim bồ nông (pelican)….Giữa
làng du lịch là một con sông nhân tạo, bề ngang
khoảng hơn mười mét được đặt tên Venice, nước trong veo, có cầu bắc qua
và ghế đá trên bờ.
Rời Bourton-on-the-Water, về đến
Tetbury trời vừa tối. Phần lớn quán xá ở đây đóng cửa sớm, sau năm giờ, dù cho
ngày còn dài. Thế là bữa ăn tối của mọi người là bánh mì và thịt nguội, vừa mua
được từ một siêu thị nhỏ. Đêm cuối cùng ở Tetbury, tôi lặng lẽ mặc áo ấm, đội
mũ, quàng khăn xuống đ ường. Trời lạnh, phố vắng, những con đường dốc in bóng
đèn vàng. Tôi vừa đi vừa nhớ Đà Lạt năm nào, lúc họa sĩ Tôn Thất Văn còn sống,
chúng tôi lên đó, ở nhà khách đường Hồ Tùng Mậu. Nửa đêm thức giấc, không ngủ
lại được, bỗng cảm thấy thèm cái lạnh và đốm lửa của những gánh hàng đêm trước
chợ, tôi bèn mang khăn độ mũ, leo qua cổng đi bộ dọc theo Hồ Xuân Hương lúc ba
giờ sáng, trong cái lạnh rát mặt của đêm. Sáng hôm sau gặp nhau, tôi nhận ngay
câu chào của Văn : Quỳnh điên rồi!
Đà Lạt, Tetbury. Bên này và bên
kia. Cái buốt giá của những đêm. Sao chỉ có một đốm lửa trong trái tim mình.