California Storm / photo Laura Nott
“Mây bay bao năm tưởng mình đã quên…”
Trước đó vài giờ, chị không có ý định sửa soạn cho
mình một chuyến đi. Chỉ độc chiếc vali với vài bộ đồ cần cho mùa lạnh. Chị nghĩ
đến một nơi nào đó xa xa thành phố bụi bặm này, một vùng đất đủ sự mênh mang và
xa cách.
Con tàu lùi lũi rời thành phố giữa lúc từng cơn mưa
bụi gối lên nhau mê mải, những cung đường lồng lộng mở ra trước mắt. Phía sau
lưng, thành phố đông đúc và ẩm ướt khuất dần. Ngày ra mắt họ hàng, anh cũng đưa
chị về trên chuyến tàu như thế. Cũng một ngày mưa bụi gối lên nhau. Chị bảo: Em
mơ thấy con tàu chạy ngược chiều trên toa tàu ghi những kí hiệu kì lạ. Anh
cười: Kí hiệu kì lạ của em chỉ là những con số thôi mà. Rồi chị lại mơ, ai đó
bảo những con số ấy nằm ngoài dãy số tự nhiên. Chúng cứ múa may chực rớt khỏi
toa tàu. Nếu như vậy thì nó vô nghĩa, em yêu ạ. Anh nói mơ hồ khi cơn buồn ngủ
ngập dần. Đó là câu chuyện vu vơ của mười mấy năm về trước.
Anh bảo anh cô đơn. Thằng con lớn hỏi: Mẹ cô đơn
không? Chị cười nửa miệng: Cô đơn chẳng để làm gì. Chị đã mất anh bởi một con
nhóc học trò. Con nhóc ấy vừa mang vẻ bề ngoài nhí nhố nhưng đôi lúc lại vừa tỏ
vẻ chín chắn, trưởng thành. Nó ngồi ngay bàn đầu, thầy cô giảng gì cũng gật
gật, đều đều một nhịp điệu như tiếng mõ sư thầy tụng kinh. Nó là đại diện của
một chỉnh thể không thống nhất với cái đầu có khuôn mặt xảo quyệt, cái cằm nhọn
hoắt, đôi mắt hay liếc ngang liếc dọc nhưng từ cổ xuống đến gót chân thì lúc
nào cũng khúm núm, dáng đi cũng khúm núm như thể nó sẵn sàng làm bất cứ việc gì
từ cao sang đến hèn hạ, từ bí mật đến công khai. Thế mà cuối cùng anh đã “phải
lòng” nó (theo cách nói của mấy cô đồng nghiệp). Có thể lắm chứ. Sự khác biệt
cho dù là lố bịch trong đời sống này nếu biết xuất hiện đúng lúc thì đôi khi
cũng là chỗ bấu víu, an ủi cho sự cô đơn. Cái đầu gật gật của nó đã hằn một vệt
trong trí nhớ anh giữa một lớp học đến mấy chục cái đầu không biết gật mà cũng
chẳng khi nào lắc, mấy chục khuôn mặt như được nhân bản, cứ nghệt ra, vô hồn…
Bây giờ chị đang đứng trước con đường nguệch ngoạc như
nét kí họa. Gã xe ôm nhận tiền rồi thả chị xuống lưng chừng con dốc phóng như
bốc hơi theo làn sương. Ghé vào khu nhà nghỉ nằm chon von bên sườn núi, chị nhận
phòng, thu xếp đồ đạc rồi khoác chiếc váy dạ và xỏ đôi giày bệt ôm vừa vặn đôi
chân. Chị muốn đi dạo loanh quanh phố núi nhỏ hẹp này, hít thở không khí bảng
lảng buổi chiều tà. Nhìn từ trên cao, sông Lô mờ như vệt mây uốn lượn cuối
trời. Mùa này, từng cụm cỏ bồ công anh đơm hoa xoe tròn, dịu nhẹ như bông xoay
tít theo chiều gió. Bên vườn rau xanh mướt mát, những người đàn bà lúp xúp nón
mê, trùm khăn chỉ còn hở ra hai con mắt đang lom khom chăm chút khu vườn theo
kiểu vừa lặng lẽ lại vừa cam chịu. Họ có khổ hơn mình không? Biết thế nào là
khổ. Anh vẫn bảo rằng: Đời khổ nhất là chẳng ai biết ai đang nghĩ gì. Chị nhìn
vào mắt anh, một vùng tối và sâu như hút xoáy. Chị nghĩ thầm: Biết rõ ai đang
nghĩ gì có khi còn khổ hơn. Hai người ngồi đó mà như tan biến vào đêm khuya
không dấu vết. Theo thời gian, những cuộc đối thoại giữa chị và anh cứ ngắn ngủi
dần và rơi vào im lặng. Cũng có người bảo tại chị già trước anh.
Chị mắc căn bệnh kì lạ ấy khi anh ngoại tình. Đôi lúc,
bất chợt chị lăn đùng ra bất tỉnh. Cảm giác mình rơi tõm xuống vũng đen, tối và
sâu như hút xoáy. Chị cố vẫy vùng mà không sao trốn thoát. Mọi thứ xung quanh
chao đảo, hòa lẫn vào nhau. Nửa đêm chị lại tỉnh giấc, lặng lẽ, mò mẫm như bóng
ma. Chị hát một mình. Tôi nay ở trọ trần
gian. Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời. Nước mắt không hẳn lúc nào cũng
xoa dịu được nỗi buồn. Trái lại, những giọt nước mắt chảy lẫn vào bóng đêm hằn vết
thâm lõm chân chim trên mặt chị. Bác sĩ bảo: Hãy cẩn thận, da chị đang dần mất
đi sự đàn hồi. Chị vẫn đứng trên ban công dán mắt xuống ngã ba trước ngõ, đêm
nào cũng có một ả cave gương mặt trắng bệch, mái tóc xác xơ xõa ra mỏi mệt, mắt
nhìn như thôi miên qua trạm xe bus bên kia đường, túm tụm từng nhóm sinh viên
và dân lao động tỉnh lẻ. Anh phả những vòng khói thuốc và vào nhà muộn hơn. Chị
luôn có cảm giác chính người đàn bà này sẽ mang anh đi xa. Hai đứa con chị,
thằng nhỏ hỏi thằng lớn: Nó có bị HIV không nhỉ?. Cho chết cái lũ nhà quê dính
vào. Giọng thằng lớn bỗng dưng cục súc. Nó không cần biết cái lũ nhà quê mà nó
nói sẽ đụng chạm tới những ai. Rồi nhiều ngày sau đó, chị không còn nhìn thấy
cô ả nữa. Hay chính anh, chính anh đã mang cô ả đi xa. Cảm giác mơ hồ luôn túc
trực trong chị đã đảo ngược chiều lúc nào không hay biết.
Sương bay lan man như mưa bụi nhưng thanh thoát, mơ hồ.
Cái lạnh của hơi nước rấm rứt cựa quậy trên da thịt. Con đường quanh co trước
mắt chị bỗng dưng mất hút cùng vườn rau xanh và những nón mê lúp xúp. Sương mù như
tấm lưới trời bủa vây tứ phía. Tầm nhìn lúc này có lẽ chỉ còn vài mét. Điện
thoại câm sóng. Nếu như chỉ cách đó ít phút chị mong gặp người đi qua để hỏi
đường về nhà nghỉ thì ngay khoảnh khắc này bỗng dưng chị thấy sợ. Một bóng
người. Một tiếng bước chân. Thậm chí một vài bóng người. Đôi ba giọng nói… Tất
cả đều có thể lọt thỏm và mất hút giữa nơi này. Trong làn sương mờ ảo, khuôn
mặt con nhóc học trò và ả cave vẫn đứng trước ngõ hiện ra mồn một ngay sát bên
chị, hai khuôn mặt, hai thân hình ấy hòa lẫn vào nhau, nhìn chị cười bí hiểm. Hay
chính anh đã mang họ trở lại đây. Một luồng điện chạy dọc sống lưng. Có ma lực
nào đó hất chị về phía trước. Chị vẫn còn vài giây tỉnh táo để kịp nghĩ: Biết
gọi tên ai bây giờ?
Anh vẫn đúng giờ đi làm, đúng giờ tan sở, đúng giờ đón
con, vẫn đều đặn thứ năm hàng tuần đưa chị tới phòng khám. Nhìn anh điềm tĩnh
xoay vô lăng, chị hay nghĩ mông lung: Khi đi với con nhóc ấy chắc anh vẫn còn
đủ sĩ diện để không đi bằng ô tô riêng thế này. Bác sĩ điều trị là một người
phụ nữ đơn thân có cậu con trai nhỏ. Nghe nói, cô ta cũng từng mắc phải căn
bệnh ấy. Trước đó, cô bị hết bệnh nọ tới bệnh kia. Mỗi lần đưa cô tới gặp bác sĩ,
chồng cô lại càng thêm ngán ngẩm. Bác sĩ, đơn thuốc và cách điều trị thay đổi
như thời tiết. Anh hết yêu vợ lúc nào không hay. Anh ta ngà ngà ở quán bia: Không
lẽ bây giờ ra tòa. Lý do gì đây, chẳng nhẽ lại bảo tôi hết yêu vợ sau mỗi lần đưa
cô ta đi bệnh viện. Ai nói và ai tin. Ngay cả đứa con trai đầu mới hơn bốn tuổi
cũng tỏ ra ghét mẹ vì mẹ cứ hay ốm. Mẹ ốm, bố bận làm việc, bận công tác, không
ai đưa nó đi chơi, mẹ không âu yếm nó, không kể chuyện cho nó nghe mỗi tối,
chiếc áo nó thích bị vấy bẩn, mẹ bảo nó vứt đi mua cái khác. Phải mất bao nước
mắt cô mới có được quyền nuôi con.
Hình như em đang gặp chuyện gì căng thẳng. Chị cười
nửa miệng. Người bạn hơn mười năm không gặp bỗng xuất hiện trước mặt chị, đường
đột như mơ. Phố núi mờ sương, Thiêm cùng nhóm bạn kéo nhau đi vẽ cảnh. Nhớ thời
đại học, chị, Thiêm và anh thường phóng xe máy từ thành phố lên đây, bày đồ
nhắm và rượu trên một tảng đá lớn từ lúc non trưa tới gần nửa đêm. Chị ngồi chênh
vênh gần con suối róc rách, anh ngồi một góc tảng đá mà gần như chắn ngay chính
giữa, còn Thiêm ngồi kề mấy chùm lá trúc đào lao xao rủ bóng. Ba người cười nói
huyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Thiêm bảo: Ra trường rồi mỗi
đứa một nơi, hai người lấy nhau cho bớt phần xa cách. Không thể hiểu nổi cái
ngụ ý “hai người” của Thiêm đang ám chỉ ai và ai trong số ba người. Anh vỗ đùi
cười váng lên. Lẫn vào tiếng suối trong veo len lỏi, giọng chị nửa thật nửa
đùa: Lấy nhau rồi có khi xa cách hơn. Thiêm bỗng nhìn vào mắt chị ăm ắp ngỡ
ngàng. Không đâu, chẳng qua vì chúng ta đang gần nhau quá. Chỉ có anh vẫn thản
nhiên đầy bí ẩn.
Tảng đá lớn ngày ấy vẫn vẹn nguyên, chỉ con suối là
thay đổi. Người ta đặt đến mấy chục đường ống dẫn nước suối trực tiếp về các
nhà nghỉ, còn lại những dòng chảy lạc loài tỏa đi như mất phương hướng.
Người ta bảo em mắc bệnh, em cần thu xếp nghỉ ngơi,
còn anh, sao lên đây? Chị nói sau khi uống vài ly vodka ửng men lên má. Cũng
như em thôi. Như em? Anh nghĩ vậy. Cuộc đối thoại được nối lại sau gần mười năm
trong phút chốc bị hơi men làm ngắt quãng. Một trong ba người vắng mặt, chỉ có
những dòng nước lạc loài vẫn chảy lan man.
Con nhóc ấy tống tiền anh bằng đoạn video nhạy cảm.
Khốn nạn cái kiểu tống tiền vừa ăn cắp vừa la làng. Nó đến trước mặt anh khóc
lóc kêu gào. Nó sụt sịt bảo: Mấy đứa nó quay trộm bằng điện thoại. Anh chết
điếng người. Đứa nào? Quay…quay…lúc nào?. Một nhóm cơ, em không biết. Mà biết
để làm gì? Giọng nó đột nhiên giãn ra, tỉnh bơ. Chỉ cần biết có đoạn video này
là đủ. Rồi nó gục đầu vào vai anh khóc như cha chết. Đến nước này anh còn biết
làm gì. Nửa đêm, anh ngật ngưỡng trở về nhà. Vợ chồng đụng nhau ngay ngưỡng
cửa. Chị nhìn anh như biết rõ cả rồi. Anh luôn có cảm giác mình đang sụp đổ, đang
vỡ vụn ra mỗi lần đối diện với chị. Anh cô độc quá. Hình như người đàn bà ấy
chưa bao giờ thuộc về anh. Chị như dòng nước lạc loài bao năm nay cứ mặc nhiên
chảy xiết qua anh không mảy may vướng bận. Chị mãi là một vệt màu khói sương, u
uẩn còn sót lại trong những bức tranh của Thiêm ngày ấy.
Lần cuối khám cho chị, cô bác sĩ bảo: Khá hơn nhiều
rồi đấy, giai đoạn điều trị tiếp theo bản thân chị mới là yếu tố quyết định. Cô
giữ chị lại ăn bữa tối và nói chuyện lâu hơn. Mùa hè năm nay, cô ta dự định gửi
con về bên ngoại và đi hưởng tuần trăng mật lần thứ hai mãi Nha Trang. Chẳng
hiểu vì đâu, trong căn phòng khách trông ra đường phố nườm nượp người xe, hai
người đàn bà lại nói với nhau rất nhiều về cái chết. Ủ tách trà trong tay, chị lặng
lẽ ngước nhìn những hạt hoa sữa có cánh loay xoay theo chiều gió. Cô bác sĩ
mộng mơ hay lập dị đã gọi chúng là những xác chết cỏn con bay trên đầu thành
phố. Chúng ta cũng đâu có ràng buộc nổi mình. Một người đàn ông làm cửu vạn
trên thành phố, lam lũ, bốc vác quanh năm cũng tự cho mình cái quyền không lưu
số điện thoại của vợ con mà toàn lưu số cave. Chị tin không? Tận mắt tôi chứng
kiến hôm về quê đấy. Cô bác sĩ đem tặng chị một con sáo mỏ vàng và không quên
dặn thêm: Đừng buộc nó phải học nói tiếng người. Chị đặt con sáo vào chiếc lồng
nhỏ nhắn treo trên ban công. Đã có thêm một người bạn nhỏ. Nhất định hàng ngày
chị sẽ ngắm nhìn con sáo mỏ vàng này mà nhớ đến cô ta.
Đêm phố núi buồn so ngay cả khi ngồi giữa cuộc ồn ào. Thiêm
đưa chị xuống phố ăn đêm. Phần nhiều là những người trẻ tuổi ham vui, vài cặp
tình nhân đứng tuổi dắt díu nhau lên đây để tìm lại kí ức ở góc quán có phần
kín đáo. Hai người ngồi vỉa hè, gọi đồ ăn cũng mỏi cả tay, khản cả giọng. Bên
cạnh họ là nhóm thanh niên tây ta lẫn lộn đang cao giọng chúc tụng nhau và… hát
quốc ca. Sự ồn ào chớp nhoáng lây sang chị cảm giác chộn rộn. Những mảnh kí ức
đứt rời như đang lầm lũi trôi về. Hai người lấy nhau cho bớt phần xa cách. Ngày
xưa, Thiêm đã đặt ra phép toán oái oăm ấy khiến cả ba người hoang mang vì một
lời giải đáp. Cũng buổi chiều mù sương, cũng trong khoảnh khắc tầm nhìn chỉ còn
vài mét ấy, chị đã định gọi tên Thiêm, nhưng người xuất hiện trước mặt chị sau
màn sương ấy lại là anh. Vẫn ánh mắt thản nhiên đầy bí ẩn. Chị nép vào anh âm
thầm và cam chịu.
Những dòng nước lạc loài bất chợt âm vang róc rách.
Anh vẫn đợi một ngày em quay lại phố núi này. Thiếu em nơi này vẫn đẹp, vẫn vui
mà. Vẫn đẹp, vẫn vui, nhưng để buồn mới khó. Bàn bên cạnh, mấy bóng người uống
rượu say hát nghêu ngao, lè nhè đập bàn gọi chủ quán tính tiền. Chị nhận ra con
nhóc ấy loăn xoăn tóc vàng ngả ngớn bám vai một thằng nhóc trạc tuổi nhau. Mắt
nó gườm gườm nhìn chị nhưng cái dáng điệu cũng lại khúm núm làm nên một kiểu
đối thoại cùng lũ bạn. Điện thoại reo, giọng thằng con nhỏ. Con sáo chết rồi mẹ
ơi. Sao mà chết, con? Con và anh quên cho nó ăn, à không phải, hình như có cho
ăn nhưng nhầm thức ăn cá cảnh. Rồi sao nữa? Thì nó chết. Tai chị ù đặc. Cũng
may chị chưa dạy nó nói tiếng người. Nếu biết nói tiếng người, lúc này không
biết nó sẽ oán trách gọi tên ai? Chị dựa vào Thiêm. Những ngón tay nổi gân
trắng xanh run rẩy. Chị vẫn đi tìm câu trả lời, ngày ấy, sau màn sương, sao
Thiêm không xuất hiện.
Gần khuya, quán ăn bắt đầu đóng cửa, Thiêm đưa chị về
nhà nghỉ. Con đường phía trước liêu xiêu như vắt mãi đến lưng trời. Sương xuống
gần hơn. Ánh sáng lấp ló của mấy chòm sao và những chùm đèn đường rủ nhau trốn
biệt. Sao em im lặng? Cả ba chúng ta giờ xa cách quá chừng. Phép cộng của Thiêm
ngày nào giờ đã tìm ra đáp số. Nhưng những con số vẫn tự tách mình ra để kiếm
tìm một phương hướng khác.
Chị quyết định quay về. Bỏ lại Thiêm với những bức
tranh phố núi từ năm nảo năm nào vẫn luôn dang dở. Đêm hôm ấy, khi chị vờ ngủ
say, Thiêm lặng lẽ kéo kín bức rèm màu khói và rời đi không tiếng động. Những
ngọn gió từ đồi cao cứ thổi mãi, mơ màng như những đóa hoa bồ công anh. Thiêm
phủ lên những bức tranh từng vệt sương mờ ảo. Trong một cuộc triển lãm, Thiêm
trả lời cánh phóng viên: Không ai biết sau màn sương điều gì đang xảy đến. Sẽ
đẹp hơn nếu chúng ta còn là bí mật của nhau. Chị lại thấy đoạn tàu chạy ngược
chiều. Người ta bảo phía trước đoàn toàn ấy chẳng có sân ga nào đâu. Thế mà cứ nhấp
nhô qua những ô cửa toàn người là người. Mỗi người đều được ghi bằng một kí
hiệu kì lạ nằm ngoài bảng chữ cái và dãy số tự nhiên.
Anh đón chị ở ga. Trên người chị còn nguyên bộ váy dạ,
đôi giày bệt và chiếc điện thoại mang về từ khoảnh khắc câm sóng.
Chẳng biết từ bao giờ tôi mắc căn bệnh ấy. Tôi nghĩ
chuyện này có liên quan đến những nhân vật thường ghé thăm giấc mơ của tôi. Đôi
lúc, mọi thứ cứ lẫn lộn vào nhau không tài nào phân định. Mà tôi thì luôn muốn
rành mạch mọi chuyện. Ngay cả khi ngồi giữa cuộc ồn ào, tôi cũng bị rơi vào hút
xoáy tối và sâu. Hình như họ vẫn thường đợi tôi ở đó. Nhưng lúc này, những nhân
vật của tôi bỗng dưng biến đâu mất hút. Không dám nghĩ mình đang cô đơn. Anh bảo
tôi nên có một chuyến đi xa. Và tôi chọn phố núi quanh năm sương rụng lưng
chừng để vẽ lối về cho những dấu yêu còn lại.
Lữ Thị Mai